Thứ Hai, 5 tháng 9, 2022

 2022, Hà Nội 5/9...

đi làm trở lại sau kì nghỉ lễ. 3 ngày trôi qua thật nhanh. thời gian ở bên gia đình không được nhiều nhưng là khoảng thời gian thật thoải mái. chỉ là nếu phải sống ở quê thì mình thích ở nhà mình hơn, nơi mà mình đã sống 26 năm qua. cái cảm giác quen thuộc, thuộc về nơi này, chưa nơi nào cho mình lại cảm xúc đó. có chút buồn buồn vì sẽ không được ở đó nữa..

đôi khi vẫn không tin được mình đã lập gia đình, có một gia đình mới để về. nhưng nói sao đây, dù thế nào, đó cũng không phải tuổi thơ của mình, không phải nơi mà mình hay hoài niệm về... hôm nay trời sang thu. cái sáng mùa thu, mùa mà mình cũng không thích lắm, vì ngày xưa mình cảm thấy gió hanh hanh, lạnh không hẳn, nhưng nóng cũng không.... ngày xưa mình đã từng nghĩ vậy đó. còn bây giờ đi làm rồi, thấy mùa nào cũng như nhau, đều là mùa đi làm cả.

5/9, như thường lệ mọi năm là ngày khai giảng... thực ra mình chẳng ấn tượng với buổi khai giảng nào cả... có chăng thì sẽ là thời gian trước khi khai giảng, mình cứ nằng nặc đòi mẹ mua quần áo mới, sách vở mới... một năm mình được mua quần áo mới 2 lần, 1 lần là vào tết, còn 1 lần nữa chính là năm học mới. hồi đó không hề nghĩ nhiều, đôi khi biết bố mẹ cũng khó khăn nhưng vẫn cứ hay đòi hỏi. ích kỷ thật, nhưng là trẻ con, thấy các bạn có đồ mới nên cũng muốn được mua, không muốn thua kém ai...nghĩ lại thấy bản thân mình sai, nhưng biết sao được, cái tuổi đó không phải cũng dễ thông cảm hơn chút à :3

nhớ lại khoảng thời gian đó, tâm trạng cũng đầy háo hức khi được mua sách vở, cặp, bút,.. lúc nào cũng mang ra ngắm nhìn, rồi còn chăm chú bọc từng cuốn vở bằng báo hoặc tờ lịch cũ, tự tạo từng cái nhãn vở, nắn nót từng chữ một cho đẹp nhất có thể. lúc đó cứ nghĩ năm học mới là bắt đầu lại từ đầu, thành tích của năm học trước có thấp thì mình cũng làm lại được, bắt đầu sang một trang mới rồi :)) năm nào mình cũng mang suy nghĩ như vậy, cho đến bây giờ cảm xúc đó vẫn còn đây...

thế mới thấy bố mẹ đối với mình vất vả như thế nào... mà, bố mẹ dường như đối với mình lại chẳng có chút kì vọng nào cả, nên mình luôn trong trạng thái vô lo vô nghĩ, chả quan tâm gì nhiều.. mình cứ thế mà sống vui vẻ và đủ đầy trong suốt thời gian là học sinh đó.

Việc học là cả đời người mà, năm học mới rồi, mình cũng nên chăm chỉ học trở lại thôi... Con người, có giá trị, chính là có nhiều kiến thức... 

yeap, học thôi, học thôi....

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2022

 2022, 31 tháng 8.

Chỉ là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác.. cuộc sống cứ lặp đi lặp lại, sáng ngủ dậy, nấu ăn, đi làm. chiều về dọn dẹp, nấu ăn, tắm rửa rồi nghỉ ngơi. xong, lại hết ngày. chẳng có thói quen có lợi nào được thêm vào cuộc sống của mình cả. thậm chí mình còn dậy trễ nữa. mình cứ trở thành con ma trong thành phố, con robot trong công việc. mình tự hỏi có bao nhiêu người đang làm công việc mà họ yêu thích và có thu nhập? 

mình thực sự nằm trong số đi làm để có tiền duy trì cuộc sống. nhưng cuộc sống của một con ma thành phố thì có nên tiếp tục duy trì?
mình tự hỏi giá trị của bản thân là gì? khi mình biết rằng số người trầm cảm và tự tử chính vì họ không biết giá trị của bản thân là gì. mình sống có ích gì, có cống hiến gì cho đời không? 

gần đây, mình mới phát hiện ra rằng thế giới quan của mình đều do những suy nghĩ của người khác áp đặt lên mình, còn mình chỉ biết chấp nhận và nghĩ đó đúng là mình, mình là như thế, không có lấy một tư duy phản biện nào. Đấy chính là vấn đề. không có  TƯ DUY PHẢN BIỆN. để lấy ví dụ, ngày cấp 3 khi chọn trường đại học, anh mình bảo mình là không học kinh tế được vì tính mình không lươn lẹo, không học bách khoa được vì kỹ thuật cực với khó. OK, vậy là mình cứ mặc định bản thân mình là như thế luôn, răm rắp nghe theo và để rồi giờ đây, mình lại đi làm công việc liên quan đến marketing. nực cười chưa. dòng đời lại cuốn mình về với công việc mà hồi cấp 3 mình có tư duy là mình không làm được đâu.

thêm 1 ví dụ nữa... mọi người cứ mặc định rằng muốn tăng cân cơ thì phải ăn nhiều thịt? ăn thịt nhiều để cơ thể có nhiều thịt hơn? mình chính là bị suy nghĩ đó ám vào đầu. thậm chí, khi học về dinh dưỡng tại trường đại học, nó cũng mơ hồ. ví dụ trong bảng thành phần dinh dưỡng là số liệu của thực phẩm tươi sống. nhưng trong bài tập mình làm thì lại là các thực phẩm đã nấu chín. vậy thành phần dinh dưỡng đó đâu còn đúng nữa khi các thực phẩm đã biến từ chất này thành chất khác thông qua nhiệt rồi. thực tế, cơ thể muốn tăng lượng cơ bắp thì cần tăng lượng protein. protein được cấu tạo từ các axit amin. và thành phần của các axit amin này lại đến từ các loại rau, củ, quả tươi. nhưng điều này không có nghĩa là bác bỏ thực phẩm thịt không có axit amin. chỉ là các loại axit amin trong thịt liệu khi vào cơ thể thì có giúp cơ thể cấu tạo nên các protein không, đặc biệt khi thịt nấu chính vào cơ thể lại bị biến đổi chất rồi... 

thôi, không lan man vấn đề dinh dưỡng, mình chỉ đang định nói đến việc thiếu tư duy phản biện của chính mình mà thôi. chính vì thiếu điều đó mà cuộc sống của mình khá trôi nổi, giống như bồ công anh trước gió, thôi bay đi đâu thì đi... nên, đừng như vậy nữa :))

may mắn là 26 tuổi đã biết đến những bài học này...muộn nhưng còn hơn không... 

quay trở lại vấn đề lúc đầu, mình có giá trị gì??? sẽ phải suy nghĩ để không làm con ma thành phố :3

lan man trong một này nắng oi bức cuối hè ở HN, viết trong lúc không tập trung làm việc.