Thứ Hai, 5 tháng 9, 2022

 2022, Hà Nội 5/9...

đi làm trở lại sau kì nghỉ lễ. 3 ngày trôi qua thật nhanh. thời gian ở bên gia đình không được nhiều nhưng là khoảng thời gian thật thoải mái. chỉ là nếu phải sống ở quê thì mình thích ở nhà mình hơn, nơi mà mình đã sống 26 năm qua. cái cảm giác quen thuộc, thuộc về nơi này, chưa nơi nào cho mình lại cảm xúc đó. có chút buồn buồn vì sẽ không được ở đó nữa..

đôi khi vẫn không tin được mình đã lập gia đình, có một gia đình mới để về. nhưng nói sao đây, dù thế nào, đó cũng không phải tuổi thơ của mình, không phải nơi mà mình hay hoài niệm về... hôm nay trời sang thu. cái sáng mùa thu, mùa mà mình cũng không thích lắm, vì ngày xưa mình cảm thấy gió hanh hanh, lạnh không hẳn, nhưng nóng cũng không.... ngày xưa mình đã từng nghĩ vậy đó. còn bây giờ đi làm rồi, thấy mùa nào cũng như nhau, đều là mùa đi làm cả.

5/9, như thường lệ mọi năm là ngày khai giảng... thực ra mình chẳng ấn tượng với buổi khai giảng nào cả... có chăng thì sẽ là thời gian trước khi khai giảng, mình cứ nằng nặc đòi mẹ mua quần áo mới, sách vở mới... một năm mình được mua quần áo mới 2 lần, 1 lần là vào tết, còn 1 lần nữa chính là năm học mới. hồi đó không hề nghĩ nhiều, đôi khi biết bố mẹ cũng khó khăn nhưng vẫn cứ hay đòi hỏi. ích kỷ thật, nhưng là trẻ con, thấy các bạn có đồ mới nên cũng muốn được mua, không muốn thua kém ai...nghĩ lại thấy bản thân mình sai, nhưng biết sao được, cái tuổi đó không phải cũng dễ thông cảm hơn chút à :3

nhớ lại khoảng thời gian đó, tâm trạng cũng đầy háo hức khi được mua sách vở, cặp, bút,.. lúc nào cũng mang ra ngắm nhìn, rồi còn chăm chú bọc từng cuốn vở bằng báo hoặc tờ lịch cũ, tự tạo từng cái nhãn vở, nắn nót từng chữ một cho đẹp nhất có thể. lúc đó cứ nghĩ năm học mới là bắt đầu lại từ đầu, thành tích của năm học trước có thấp thì mình cũng làm lại được, bắt đầu sang một trang mới rồi :)) năm nào mình cũng mang suy nghĩ như vậy, cho đến bây giờ cảm xúc đó vẫn còn đây...

thế mới thấy bố mẹ đối với mình vất vả như thế nào... mà, bố mẹ dường như đối với mình lại chẳng có chút kì vọng nào cả, nên mình luôn trong trạng thái vô lo vô nghĩ, chả quan tâm gì nhiều.. mình cứ thế mà sống vui vẻ và đủ đầy trong suốt thời gian là học sinh đó.

Việc học là cả đời người mà, năm học mới rồi, mình cũng nên chăm chỉ học trở lại thôi... Con người, có giá trị, chính là có nhiều kiến thức... 

yeap, học thôi, học thôi....

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2022

 2022, 31 tháng 8.

Chỉ là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác.. cuộc sống cứ lặp đi lặp lại, sáng ngủ dậy, nấu ăn, đi làm. chiều về dọn dẹp, nấu ăn, tắm rửa rồi nghỉ ngơi. xong, lại hết ngày. chẳng có thói quen có lợi nào được thêm vào cuộc sống của mình cả. thậm chí mình còn dậy trễ nữa. mình cứ trở thành con ma trong thành phố, con robot trong công việc. mình tự hỏi có bao nhiêu người đang làm công việc mà họ yêu thích và có thu nhập? 

mình thực sự nằm trong số đi làm để có tiền duy trì cuộc sống. nhưng cuộc sống của một con ma thành phố thì có nên tiếp tục duy trì?
mình tự hỏi giá trị của bản thân là gì? khi mình biết rằng số người trầm cảm và tự tử chính vì họ không biết giá trị của bản thân là gì. mình sống có ích gì, có cống hiến gì cho đời không? 

gần đây, mình mới phát hiện ra rằng thế giới quan của mình đều do những suy nghĩ của người khác áp đặt lên mình, còn mình chỉ biết chấp nhận và nghĩ đó đúng là mình, mình là như thế, không có lấy một tư duy phản biện nào. Đấy chính là vấn đề. không có  TƯ DUY PHẢN BIỆN. để lấy ví dụ, ngày cấp 3 khi chọn trường đại học, anh mình bảo mình là không học kinh tế được vì tính mình không lươn lẹo, không học bách khoa được vì kỹ thuật cực với khó. OK, vậy là mình cứ mặc định bản thân mình là như thế luôn, răm rắp nghe theo và để rồi giờ đây, mình lại đi làm công việc liên quan đến marketing. nực cười chưa. dòng đời lại cuốn mình về với công việc mà hồi cấp 3 mình có tư duy là mình không làm được đâu.

thêm 1 ví dụ nữa... mọi người cứ mặc định rằng muốn tăng cân cơ thì phải ăn nhiều thịt? ăn thịt nhiều để cơ thể có nhiều thịt hơn? mình chính là bị suy nghĩ đó ám vào đầu. thậm chí, khi học về dinh dưỡng tại trường đại học, nó cũng mơ hồ. ví dụ trong bảng thành phần dinh dưỡng là số liệu của thực phẩm tươi sống. nhưng trong bài tập mình làm thì lại là các thực phẩm đã nấu chín. vậy thành phần dinh dưỡng đó đâu còn đúng nữa khi các thực phẩm đã biến từ chất này thành chất khác thông qua nhiệt rồi. thực tế, cơ thể muốn tăng lượng cơ bắp thì cần tăng lượng protein. protein được cấu tạo từ các axit amin. và thành phần của các axit amin này lại đến từ các loại rau, củ, quả tươi. nhưng điều này không có nghĩa là bác bỏ thực phẩm thịt không có axit amin. chỉ là các loại axit amin trong thịt liệu khi vào cơ thể thì có giúp cơ thể cấu tạo nên các protein không, đặc biệt khi thịt nấu chính vào cơ thể lại bị biến đổi chất rồi... 

thôi, không lan man vấn đề dinh dưỡng, mình chỉ đang định nói đến việc thiếu tư duy phản biện của chính mình mà thôi. chính vì thiếu điều đó mà cuộc sống của mình khá trôi nổi, giống như bồ công anh trước gió, thôi bay đi đâu thì đi... nên, đừng như vậy nữa :))

may mắn là 26 tuổi đã biết đến những bài học này...muộn nhưng còn hơn không... 

quay trở lại vấn đề lúc đầu, mình có giá trị gì??? sẽ phải suy nghĩ để không làm con ma thành phố :3

lan man trong một này nắng oi bức cuối hè ở HN, viết trong lúc không tập trung làm việc.

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2019

20190802, Hà Nội, mưa...

Sáng nay trời đẹp. Sau cơn mưa của tối qua, Hà Nội như được rửa trôi bụi bẩn, mọi thứ trở nên trong lành hơn bình thường, trời mát, cảm giác như đã sang thu. Hờ, cái thời tiết dễ chịu này, giá mà đứng lại 5' thôi chỉ để nhắm mắt và cảm nhận nhỉ...
Tiếc là, cuộc sống hối hả, không cho phép mình đứng lại, dù chỉ 1s.

Mình thích cuộc sống thẫn thờ của những chú mèo, thẫn thờ ngắm chuyện nhân sinh. là một chú mèo lười biếng, ngày ngày ngồi trước ban công, nhìn lá rơi, nhìn dòng người qua lại, lắng nghe vài câu chuyện của những người bán hàng rong; tối tối thì nằm lên chiếc ghế được lót bông mềm mại quen thuộc, đếm vài ngôi sao rồi ngủ. vậy là hết một ngày.
Tự nhiên muốn kiếp sau là 1 chú mèo nhỏ quá :))
Thật là mộng mơ :))




Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

20190723,

Vẫn Hà Nội, vẫn ngày hè, vẫn cái nóng oi ả, và vẫn giết con người ta từ thể xác đến tinh thần.

Cuộc sống vốn luôn là những sự chọn lựa. Làm thế nào để biết được lựa chọn nào là đúng, là sai, là thiệt hay hơn? Tương lai nào biết trước được. Nếu cứ tính toán như thế thì thật đau đầu nhưng cũng không thể sống cứ để nước cuốn đi mà chả làm gì. oimeoi.

Thỉnh thoảng cũng biết được cái gì quan trọng hơn, cái gì là phù du đấy; cũng biết rằng não điều khiển mọi thứ từ lý trí đến cảm xúc; thế nhưng lý trí thật sự bị lấn át bởi cảm xúc rồi. Thật sự sao? Hay đó chỉ là sự lười biếng của bản thân thôi.

Dung ơi, Dung à. Tỉnh lại đi. Giữa cái thực tại này mà cứ nhìn nó với mỗi màu hồng thì thật là ngu xuẩn. Sao gần đây cứ cảm thấy mỏi mệt quá. Mình là ai, mình vì điều gì mà sống đến bây giờ? Mình sống để khi mình chết mình biết mình là ai sao?

Con người luôn luôn cố gắng, nỗ lực vươn lên. Ở đâu ra chỗ cho một đứa lười biếng chứ. Thế mà mình cứ thế, cứ thế. Tự hỏi rằng mình có muốn sống như thế đến hết đời không? Không thể sống như thế được, không phải vì mình không muốn, mà cuộc sống này không cho phép. Đúng vậy, là cuộc sống này không cho phép mình sống như thế.

Vậy, nếu có một sự lựa chọn khác, mình có nên bình yên ngủ cả trăm năm rồi hóa thành cát bụi không :))))))))))))

23 tuổi thực sự chông chênh. Mọi sự lựa chọn đều nằm ở trong tay của mình cả. Não cứ u mê như thế này thì làm sao làm được điều gì. Muốn làm những thứ mình thích ư? Vậy thì đừng ngồi mà tưởng tượng nữa.

Nhưng, mình thực sự thích cái gì? muốn gì? và cần cái gì?
Haha, nực cười, nghĩ bao nhiêu là thứ, mà với 3 câu hỏi này lại ngẩn ngơ suy nghĩ.
Ôi, ở một góc nhìn khác nhiều khi thấy cuộc đời này chênh vênh thế. Dung của ngày hôm qua không nghĩ Dung của hôm nay thảm tệ như vậy.

Thực sự mình là một đứa trắng tay, không tiền tài, không vật chất, không quyền lực, không gì cả.
Có lẽ giống như bao người, có gia đình :))
Nhưng vì thế nên mình lại không muốn gia đình phải thất vọng. À đâu, có khi gia đình thất vọng về mình nhiều lắm ấy mà không nói ra thôi :))

Còn nữa,
Có những người chẳng hẹn mà xuất hiện. Đấy là cái duyên sao? Thật sự? Hoài nghi về điều này. Hoặc là đang muốn thử thách bản thân, để rồi phải đưa ra lựa chọn. Tham thì thâm, nhỉ. Bạn không thể chọn cả hai cùng lúc được. Huhu.
Mình biết cái mình cần hơn, cái quan trọng hơn với mình đấy. Nhưng mình bị u mê 15 ngày rồi. Huhu. Mình là đứa hay làm theo cảm xúc, nhưng nhiều hơn vẫn là lý trí. Lần này lý trí thật sự đã bị ném đi rồi T.T

Thật sự muốn chìm.....
Mình ghét phải suy nghĩ nhiều. Nên mình luôn cố gắng suy nghĩ và đưa ra lựa chọn nhanh nhất.
Nhưng lần này mình thực sự nghĩ không thông rồi T.T
Ai đó cho mình vào chùa tu trong chốn thanh tịnh đi...
Lạc lối, trong chính suy nghĩ của bản thân.

Mình thấy buồn cho chính bản thân của mình quá.
Mình không muốn sống như thế này.
Nobody knows.... I'm not strong girl T.T
Thực sự là muốn vỡ òa ra rồi ấy.

Có ai đó cũng đang cảm thấy giống mình không? hoặc là đã từng? và làm sao họ vượt qua quãng thời gian này?
Mình cũng hay tự nhỉ, cứ đi rồi sẽ qua. Thời gian đâu có dừng hay quay lùi lại. Luôn tiến. Vì vậy, cách này hay cách khác, hoặc có không làm gì, thời gian vẫn trôi, và mình cx sẽ đi qua quãng thời gian này.

========================================================================

Số bạn chồng con ngày càng nhiều rồi kìa :))))))))))))))
Em gái cấp 3 của mình cx sắp lấy chồng luôn
Tự nhiên mình cũng muốn có người che chở như các bạn ý. Ai đó bao dung, bảo bọc, lo lắng cho mình. Để khi mình yếu đuối, mình có thể òa khóc như một đứa trẻ, à mình vẫn là một đứa trẻ.
Lâu lắm rồi không khóc, ngoài xem phim.
Thật may mắn vì mình không bị uất ức gì, nhỉ.
Ờ ha, có lẽ vì mình may mắn, không bị ai bắt nạt, nên mình không cần ai che chở cả. Ồ, có lẽ vậy. Sao mình lại không nghĩ ra điều này nhỉ, lại còn thỉnh thoảng gato với chúng nó nữa chứ.
Trời ơi, có thể họ hay bị bắt nạt, hoặc có thể họ còn yếu đuổi hơn cả mình, thế nên ông trời mới tìm cho họ một người để chở che. Ôi, sao mình không nghĩ ra điều này sớm hơn nhỉ.
Cũng đúng, mình có bao giờ buồn vì không có bồ đâu nè :))
Hóa ra là thế :)) Vì mình cx luôn biết cách không để mình buồn mà :))
Mà đã không buồn thì cần đếch gì ai :))

========================================================================

Nhưng hôm nay tâm trạng thì xấu xấu :)) không hẳn là buồn, nhưng, à mà chắc là buồn rồi.
Mình chẳng muốn làm gì hết gì. Chỉ cần một nơi yên tĩnh, cho mình ngồi, và mình sẽ tự suy nghĩ về cuộc đời này thôi.
Bớt bớt lại, mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem.
Đúng.
à, không đúng.
mình muốn yếu đuối, muốn nuông chiều cái cảm xúc của bản thân này.

Không được
Không được như thế. Muốn thế nào thì để cuối tuần. Trong tuần là không được phép.
Mình không được như thế đâu, huhu.

========================================================================

Tại sao khi buồn lại nghe nhạc buồn? Dù không có chung nỗi buồn, nhưng tốt hơn nghe nhạc vui, nhỉ.
Mình cx nghe nhạc buồn miết nè, liệu có phải mình đã buồn miết không ta :))))))))))
Không đâu :))))))))
Buồn chỉ từ 1s đến 1s thôi :))))))))))

========================================================================